城郊 (chéng jiāo) — 郊外;周辺

Definition

noun
郊外;周辺

Examples

  • 城郊
    Tā jiā zhù zài chéng jiāo, měi tiān zuò dì tiě jìn chéng shàng bān.
    彼の家は郊外にあり、毎日地下鉄で都心に通勤している。
  • 城郊
    chéng jiāo De kōng qì bǐ shì zhōng xīn hǎo hěn duō.
    郊外の空気は都心よりずっと良い。
  • 城郊
    Zhè ge chéng shì zhèng zài xiàng chéng jiāo kuò zhǎn.
    この都市は郊外へと拡大している。
Appears in

Browse more HSK 7-9 words or search the full 43,000-word dictionary.