弄臣 (lòng) — 宮廷道化師;寵臣;取り巻き
Definition
弄臣 (lòngchén) は、古代中国の宮廷で道化や寵臣として皇帝を笑わせたりお世辞で楽しませた者。能力ではなく追従によって影響力を得た人物に対する否定的な意味合いを持つ。
noun
宮廷道化師;寵臣;取り巻き
Measure word · 个
Examples
- ,弄臣,。Zài gǔ dài gōng tíng zhōng, lòng cháng cháng bàn yǎn xiǎo chǒu de jué sè, wèi huáng dì jiě mèn.古代の宮廷では、道化師はよく道化の役割を演じて皇帝を楽しませました。
- 弄臣。Zhè wèi lòng píng jiè chǎn mèi zhī cí huò dé le huáng dì de chǒng xìn.この寵臣はお世辞の言葉で皇帝の信頼を得ました。
- ,弄臣。Lì shǐ xué jiā rèn wéi, lòng de quán shì wǎng wǎng dǎo zhì cháo zhèng fǔ bài.歴史家は、道化師の権力がしばしば政治腐敗を招いたと考えています。
Browse more HSK 7-9 words or search the full 43,000-word dictionary.