楼顶 (lóu dǐng) — 屋上、建物の最上部

定義

名詞
屋上建物の最上部
量詞 ·

例文

  • 楼顶
    Xià tiān hěn duō rén xǐ huan zài lóu dǐng shàng chéng liáng.
    夏には多くの人が屋上で涼むのが好きだ。
  • 楼顶
    Cóng lóu dǐng kě yǐ kàn dào zhěng gè chéng shì de jǐng sè.
    屋上からは街全体の景色が見える。
  • 楼顶
    Tā men zài lóu dǐng shàng zhǒng le yì xiē huā cǎo.
    彼らは屋上に花や草を植えた。
収録リスト

HSK 7-9の単語をもっと見る、または43,000語の辞書全体を検索。