(chán) — (拘束形) 禅、瞑想

Definition

禅 (chán) は接辞。禅修・坐禅で仏教の瞑想、禅宗で禅宗を指す。常に他の漢字と組み合わせ、単独では用いない。

bound form
(拘束形) 禅、瞑想

Examples

  • Tā měi tiān jiān chí chán xiū, xīn tài biàn de hěn píng jìng.
    彼は毎日禅修を続けており、心がとても穏やかになりました。
  • chán Zōng de jiào yì qiáng diào "bú lì wén zì, zhí zhǐ rén xīn".
    禅宗の教えは「不立文字、直指人心」を強調しています。
  • Měi tiān qīng chén, tā dōu huì zài yuàn zi lǐ zuò chán.
    毎朝、彼は庭で座禅をします。

Browse more HSK 7-9 words or search the full 43,000-word dictionary.