(tóng) — 子供(形態素、通常複合語で使用)

Definition

童は「子供」を意味する拘束形態素で、単独ではほとんど使われない。童话、童年、童谣などの複合語に現れ、それぞれおとぎ話、子供時代、童謡を意味する。

bound form
子供(形態素、通常複合語で使用)

Examples

  • Hái zi men dōu xǐ huan tīng tóng huà.
    子供たちはみんなおとぎ話を聞くのが好きです。
  • tóng Nián shì yí gè rén chéng zhǎng de zhòng yào jiē duàn.
    子供時代は人の成長にとって重要な段階です。
  • Zhè shǒu tóng yáo hěn hǎo tīng.
    この童謡はとても聞き心地が良いです。

Browse more HSK 7-9 words or search the full 43,000-word dictionary.