统帅 (tǒng shuài) — 総司令官; 最高指揮権(軍事指導)

定義

名詞
総司令官最高指揮権(軍事指導)
量詞 ·

例文

  • 统帅
    Tā bèi rèn mìng wèi sān jūn tǒng shuài.
    彼は三軍の総司令官に任命された。
  • 统帅
    Zuì gāo tǒng shuài zhǎng wò zài zǒng tǒng shǒu zhōng.
    最高指揮権は大統領が握っている。
  • 统帅
    Zhè wèi tǒng shuài zhǐ huī le duō cì zhòng yào zhàn yì.
    この総司令官は多くの重要な作戦を指揮した。

HSK 7-9の単語をもっと見る、または43,000語の辞書全体を検索。