竖琴 (shù qín) — harp

定義

noun
harp
量詞 ·

例文

  • 竖琴
    Tā xǐ huan tán shù qín.
    She likes to play the harp.
  • 竖琴
    Zuó wǎn de shù qín qǔ zi hěn hǎo tīng.
    The harp piece last night sounded great.
  • 竖琴
    Tā yòng shù qín tán le yì shǒu gǔ diǎn lè.
    He played a classical piece on the harp.
収録リスト

HSK 7-9の単語をもっと見る、または43,000語の辞書全体を検索。